Từng giãy dụa, cũng từng thương tâm, từng thành công, cũng từng thất bại, cho nên mới buông tha hết thảy lặng yên sống qua ngày.
Mỗi ngày trốn trốn tránh tránh, chính là vì không muốn trở lại nơi đó nữa, nhưng không ngờ rằng nơi này so với nơi hắn sinh tồn còn tàn khốc hơn.
Có lẽ, chấp nhận mới là con đường đúng đắn của hắn đi!
Nhưng mà tại sao, trong lòng lại khó chịu như vậy, hắn không cam lòng, thật sự không cam lòng.
“Rốt cuộc những người đó tiêm vào người ta cái gì vậy? Lực lượng càng ngày càng ít …… không được, ta tuyệt đối không thể để bọn họ được như ý, cho dù không bao giờ trở lại nơi đó nữa, cũng không thể để bọn họ biết được cấm địa kia!”
Nơi đó, có thứ duy nhất mà ta muốn bảo vệ.
Những chỗ đi qua đều có đạn bay vút theo, từ sau lưng bay sát qua cạnh người.
“Chỉ cần lẫn vào đoàn người, chắc bọn họ sẽ không dám tùy ý bắn nữa!” Nói xong, một bóng người liền chui vào trong dòng người.
Mà hiện giờ nơi nhiều người nhất chính là học viện hoàng gia.
Trong lúc dòng người chảy vào học viện hoàng gia, không ai chú ý tới cửa sau có một bóng người trắng đen chật vật chui vào trường học.
“Mộc Cận, nhanh lên một chút, hôm nay là ngày sơ tuyển đó!” Tưởng Mộc Mộc ăn mặc chỉnh tề từ ký túc xá đi ra, sốt ruột đợi Tưởng Mộc Cận còn đang cọ cọ xát xát ở phía sau.
Tưởng Mộc Cận ngáp một cái,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181628/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.