“Tù phạm” hôn mê cũng không để bọn họ thất vọng, sau nửa giờ được bọn họ trợ giúp xử lý vết thương liền tỉnh lại.
“Tù phạm” tỉnh lại phát hiện mình đang nằm trên một tấm lưng rộng rãi, thân thể cũng có chút rung rung, cứ nhấp nhô nhấp nhô, có vẻ như đang tiến về phía trước.
Đợi lúc hắn thấy rõ xung quanh đều là núi non cùng cây cối, liền kinh ngạc không biết đã xảy ra chuyện gì.
Hắc Mập Mạp mặt không tình nguyện cõng “tù phạm” đi về hướng rừng rậm.
Cậu cũng biết, cậu không nên sốt ruột, không nên lắm mồm, nếu không Tưởng Mộc Cận cũng sẽ không đem cái nhiệm vụ này giao cho cậu, cái gì mà cõng hắn ta theo luôn, thể lực của cậu không phải để dùng ở chỗ này có được không.
Cảm giác được người trên lưng động đậy, Hắc Mập Mạp nói: “Ngươi tỉnh rồi, nếu đã tỉnh thì tự mình đi đi!”
Cũng không đợi người trên lưng phản ứng, Hắc Mập Mạp đã thả hắn xuống.
“Tù phạm” không thể tin nhìn bọn họ, thân thể run run rẩy rẩy đứng lên, vẫn còn có thể đi được, mặc dù bị đạn bắn trúng, nhưng cũng không thật sự tổn thương đến gân cốt, cho nên đi lại cũng không bị cản trở: “Là các người đã cứu tôi sao?”
“Tù phạm” đi theo bọn họ vào trong núi, thỉnh thoảng nói mấy câu, nhìn Tưởng Mộc Mộc muốn nói lại thôi.
Hắn cảm nhận được, loại khí lưu đó.
Tưởng Mộc Cận rất bất mãn với ánh mắt của hắn, cậu không thích người khác lộ ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181626/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.