Từ lúc Trần Á Lâm bắt đầu hiểu chuyện, đã biết mình mất đi tư cách người thừa kế.
Anh cả Trần Tường Hòa cũng giống gã, tư chất rất ưu tú, nhưng vì gã là con thứ, cho nên không có quyền thừa kế.
Ý của Ngô Mẫn mẹ gã là muốn sinh một đứa con gái, mà trong lúc mang thai vẫn cho là con gái, thế nên đã sớm đặt một cái tên: Nhã Lâm!
Ai ngờ thời điểm kiểm tra lại nói là dương tính, Ngô Mẫn thất vọng một trận, tên cũng lười lấy, trực tiếp dùng hài âm: Á Lâm.
Ngô Mẫn bởi vì bị cảm xúc không tốt ảnh hưởng, Trần Á Lâm sinh non, sau khi ra đời liền thể nhược nhiều bệnh, cho nên thân hình cũng lộ ra chút gầy yếu, phần lớn thời gian của gã đều ngây ngốc cùng một chỗ với bác sĩ gia đình, rất ít khi gặp cha mẹ.
Ngô Mẫn thấy Trần Á Lâm từ nhỏ đã nhiều bệnh như vậy, nên chuyện gì cũng đều làm cho gã, tùy ý gã, không đánh không mắng! Cứ như vậy nuôi ra tính cách kiệt ngạo bất tuân của gã.
Kỳ thật, chỉ cần Trần Á Lâm làm theo đề nghị của bác sĩ thì vẫn là rất nhanh có thể làm cho thân thể khôi phục khỏe mạnh, nhưng vì được mẹ cưng chìu, nên gã thậm chí không muốn chữa trị thân thể.
Sau đó, lúc gã cùng với anh chị đấu tới đấu lui, cũng không biết là nguyên nhân gì, tự dưỡng tốt thân thể, đi theo cha mẹ học tập dị năng.
Trần Á Lâm vẫn không quá cố gắng, hoàn toàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181630/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.