Bình thường thân thể Tưởng Mộc Cận cũng rất tốt, Tưởng Mộc Mộc không tốn quá nhiều thời gian, ngày hôm sau đã khiến cậu khôi phục thần khí.
Đời trước đi ra ngoài quá nhiều, ngược lại học được một chút kỹ năng sinh tồn, tựa như loại bệnh vặt như phát sốt cảm mạo này dưới tình huống không có thuốc thang, hắn vẫn có thể hỗ trợ xử lý một chút.
Có lẽ là phúc lợi của việc trọng sinh đi, Tưởng Mộc Mộc nghĩ vậy.
Sau khi Tưởng Mộc Cận tỉnh lại, cũng chuẩn bị rời khỏi sơn động.
Tưởng Mộc Mộc nhìn gương mặt như không có việc gì xảy ra của Tưởng Mộc Cận, nghĩ đến nụ hôn kia, nhìn đôi môi mỏng mím chặt của cậu, đột nhiên cảm thấy rất không thoải mái. Dựa vào cái gì mà hắn là người bị hại thì nhớ rõ nhất thanh nhị sở, còn biết đó là tư vị gì, thế mà đương sự lại là dáng vẻ không có chuyện gì cả?
Tưởng Mộc Mộc nổi giận đùng đùng đi ra cửa động, không phát hiện Tưởng Mộc Cận ở sau lưng mỉm cười, ngón trỏ cùng ngón giữa khép lại, chạm vào môi mình, giống như nhớ lại gì đó, ánh mắt tính toán.
Thời điểm ra ngoài động, hai người cũng bị quang cảnh trước mắt làm cho sợ ngây người.
Mười mấy thi thể dã thú nằm ở nơi đó, không trọn vẹn không đầy đủ, có cái chỉ còn dư lại một bộ xương, có cái thì bị xé nát đến không còn hình dạng.
Tưởng Mộc Cận lấy tay che mắt Tưởng Mộc Mộc: “Ca ca, đừng nhìn!”
“Không sao!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181617/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.