“Rầm” một tiếng, Tưởng Mộc Cận đụng vào một tảng đá lớn, đá vỡ thành mảnh vụn, miệng Tưởng Mộc Cận phun ra máu tươi.
Mặc dù bạch hổ bị thương nặng, nhưng mà trên người nó có dị năng cấp tám cũng không phải là nói đùa, năng lực của nó không sai biệt lắm với dị năng giả nhân loại cấp mười, còn với cấp chín thì chính là hoàn toàn không thể so sánh.
Có lẽ do con người trời sinh thể lực không kiên cường dẻo dai như dã thú, cho nên ngay từ đầu Tưởng Mộc Cận có thể cùng bạch hổ đánh đến ngươi chết ta sống, nhưng đến lúc sau thì thể lực liền cạn kiệt.
Mặc dù nhờ sự huấn luyện của cha mà cậu có thân thể tương đối mạnh mẽ, thế nhưng đối mặt với dã thú chân chính có dị năng cấp cao, vẫn là có chút cố hết sức, huống chi, cậu cũng không thể so với dã thú mỗi ngày đều sống ở bên lề tử vong được.
Độ nhạy cảm cũng yếu đi.
Tưởng Mộc Cận giãy dụa đứng lên, chà lau máu trên khóe miệng, ánh mắt vẫn như cũ bình tĩnh tự nhiên, chẳng qua là trong ánh mắt nhiều thêm một tầng ánh sáng ngoan lệ, hoàn toàn không có khủng hoảng khi lâm vào khốn cảnh.
Hai chân Tưởng Mộc Cận đứng không vững, bước tập tễnh từ từ đi về phía trước.
Thế công của bạch hổ vẫn hung mãnh như trước, nó cũng bị thương tương đối nghiêm trọng, miễn cưỡng đứng thẳng, thân thể run rẩy, thở hổn hển ……
Tưởng Mộc Cận lại đứng lên một lần nữa, miệng lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181619/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.