Tưởng Mộc Cận cảm nhận được rõ ràng rằng Tưởng Mộc Mộc không thích hợp, thời điểm nhìn thấy xe dị năng thân thể liền cương cứng, nhìn theo tầm mắt của hắn, thì thấy Đàm Thu Minh đang sốt ruột nhìn bọn họ.
Xe dị năng dừng trước mặt hai người, Tưởng Mộc Cận nói bên tai Tưởng Mộc Mộc: “Ca ca, đừng sợ!”
Tưởng Mộc Mộc liếc mắt nhìn Tưởng Mộc Cận một cái, hít thở sâu một hơi, đúng vậy, không có gì phải sợ cả.
Cậu không hiểu tại sao ca ca lại sợ một tên Đàm Thu Minh, cậu muốn tìm một thời điểm nào đó để phản kích, nhưng hiện tại vẫn chưa thể đả thảo kinh xà!
Lúc trước khi Lâm Hải giao cho cậu tư liệu của Đàm Thu Minh, cậu đã biết những tư liệu đó đều là giả, ngoại trừ cái thân phận cô nhi này, những chỗ khác đều có cảm giác không chân thật.
Tưởng Mộc Cận mặc kệ y có phải cô nhi hay không, cậu không muốn thấy ca ca của mình mỗi lần gặp Đàm Thu Minh đều biểu hiện kỳ quái như vậy.
Hắc Mập Mạp thở phào nhẹ nhõm, bộ dạng lệ rơi đầy mặt, giọng nói lớn hơn lúc bình thường không biết bao nhiêu lần: “Người anh em….cũng may các cậu không sao! Mau lên đây đi! Có biết là tớ bị các cậu hù chết rồi không! Hu hu hu…..”
Lời Hắc Mập Mạp nói đều là sự thật, lúc đó cậu ta đuổi theo, hoàn toàn không tìm thấy người, dưới tình huống lòng như lửa đốt, người trong hội học sinh đại học tìm được cậu, cậu giải thích tình huống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181615/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.