Kể từ ngày quyết định nhẫn tâm, y đã biết mình không còn đường sống để quay về.
Khi y nhìn đôi mắt đơn thuần trong suốt lại rất thuần túy kia dần dần trở nên mê ly, phiền muộn, nghi vấn cùng hận ý lẫn lộn, trong lòng lại bất an nổi sóng một cách vô lý, vô cùng hỗn loạn.
Một tiếng “tại sao?” kia phảng phất giống như nguyền rủa hàng đêm hành hạ y, trong mộng ngoài mộng đều là những lời này, trong đầu cũng tràn đầy giọng nói tuyệt vọng lại mang theo không cam lòng đó, làm cho y đau đớn thống khổ.
Đàm Thu Minh không nhớ rõ mình đã giật mình tỉnh dậy từ cơn ác mộng lần thứ mấy rồi, kể từ ngày quyết định giết Tưởng Mộc Mộc, thì cơn ác mộng liền giờ giờ phút phút bám theo y.
Y không rõ mình bị làm sao nữa?
Nhìn căn phòng trống rỗng, giường lớn chỉ có một mình mình, vắng lạnh khiến người ta khó có thể hô hấp, y đột nhiên phát hiện một loại tình cảm: tịch mịch!
Đàm Thu Minh không cách nào xua đi cặp mắt kia, càng không cách nào quẳng câu nói kia ra khỏi đầu, mỗi lần bị cơn ác mộng làm bừng tỉnh, y sẽ nhớ tới người kia, lúc tỉnh dậy lại luôn là tuyệt vọng.
Tại sao vậy chứ? Rõ ràng hắn chỉ là một phế vật vô năng, cái gì cũng không hiểu không phải sao? Tại sao mình lại hoài niệm hắn như vậy chứ?
Trên giường không có một bóng người, ngoại trừ dấu vết chính y đã từng nằm ngủ, thì hơi thở của người nọ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181610/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.