Nghi thức bái sư cũng không có phức tạp như vậy, Lam Sa chỉ yêu cầu Tưởng Mộc Mộc bưng trà rót nước cho hắn, còn phải vượt qua chậu than, quỳ gối trước mặt Lam Sa nói mấy câu.
Mấy cái quy củ không hề có lý do này khiến Tưởng Mộc Mộc bi đát quỳ một giờ, đầu gối thật đau, dạ dày còn đau hơn!
Cũng may cũng chỉ là một nghi thức mà thôi, ngày hôm sau Tưởng Mộc Mộc liền bắt đầu học võ với Lam Sa.
Lại nói võ thuật thật là một thứ thần kỳ, chiêu thức võ công cũng muôn hình vạn trạng.
Nghiêm túc mà nói, võ thuật và dị năng cũng không phải không có chỗ nào giống nhau, dị năng có các loại thuộc tính, thì có các loại phương pháp công kích / phòng ngự, mà võ thuật cũng có đủ loại chiêu thức công phu cùng nội công tâm pháp.
Lam Sa nói cho hắn biết, cái thứ võ công này cần duyên phận, tuy rằng ai cũng có thể tu luyện, nhưng mà một khi lựa chọn dị năng, thì không thể luyện võ nữa.
Người luyện võ vô cùng coi trọng quan hệ thầy trò, trên căn bản một sư phụ cả đời nhiều nhất chỉ mang ba đệ tử thân truyền, hơn nữa chỉ cần là đồ đệ cùng một sư phụ, thì chiêu số võ công của họ đại khái là giống nhau.
Sư phụ dạy tới dạy lui cũng chỉ có mấy chiêu như vậy, nhưng chính mấy chiêu này có thể để cho người ta học cả đời.
Có lẽ chiêu thức võ công của mọi người giống nhau, thế nhưng uy lực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181596/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.