Thời gian nghỉ đông còn lại, Tưởng Mộc Mộc đều vượt qua tại nhà, hắn vẫn chưa ổn định được nội lực trong cơ thể, cho nên vẫn luôn ở giai đoạn nhập môn, mỗi ngày đều luyện tập dưới sự chỉ dạy của Lam Sa.
Năm mới sắp đến, vào ngày cuối cùng của năm, rốt cục Tưởng Mộc Cận cùng Tưởng Mộc Mộc đi ra từ trong phòng huấn luyện.
Tưởng Mộc Cận tự nhiên nắm đôi tay nhỏ bé của ca ca đi trên đường, người bên cạnh ghé mắt nhìn, ai không biết còn tưởng rằng bọn họ là một cặp tình nhân hạnh phúc.
Tưởng Mộc Mộc không hề hay biết đối với hành động của mình, ngây ngốc bị đệ đệ lôi kéo đi dạo đêm giao thừa, hoàn toàn không có tự giác.
Lúc trước hai người vẫn thường như vậy, khi đó hai người vẫn chỉ là trẻ con, cho nên không có hiểu biết gì về phương diện này.
Theo hai người dần dần lớn lên, Tưởng Mộc Cận càng ngày càng hiểu chuyện, còn Tưởng Mộc Mộc thì dường như vẫn còn dậm chân tại chỗ.
Tưởng Mộc Mộc cho rằng bọn họ chỉ là anh em, loại chuyện như vậy hẳn là rất bình thường.
Mà Tưởng Mộc Cận thì dưới tình huống càng ngày càng ỷ lại vào ca ca mình, đem cái này trở thành buổi hẹn hò của hai người, hiện tại cậu đang cao hứng phấn chấn nắm tay Tưởng Mộc Mộc cùng nhau đi dạo phố, lên núi xem pháo hoa.
Đi rồi lại đi, dường như Tưởng Mộc Mộc còn gấp gáp hơn cả Tưởng Mộc Cận, ngược lại hắn đi ở phía trước.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181593/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.