Tưởng Trạch Thành nói tìm sư phụ cho Tưởng Mộc Mộc, liền thật sự hoàn mỹ thực hiện hứa hẹn của ông, ông thật sự tìm một sư phụ võ thuật đến. Nghe nói vị sư phụ kia là chuyên gia ở phương diện này, đã học võ từ nhỏ đến lớn.
Mà ba ngày sau, Tưởng Mộc Mộc sẽ chờ bái sư học nghệ.
Tưởng Mộc Mộc cũng không hoài nghi hiệu suất làm việc của Tưởng Trạch Thành, chỉ là có chút kỳ quái cái danh từ “bái sư học nghệ” này, nghe nói những người học võ đều rất cổ quái, thế nào cũng phải bái sư, nếu không sẽ không dạy ngươi bất cứ thứ gì.
Việc bái sư này vẫn có nghi thức, Tưởng Mộc Mộc không có cảm giác gì, nhưng mà Faulk thì lại đặc biệt nhiệt tình.
Không, phải là kính ngưỡng, giống như tin tưởng không hề có lý do của hắn đối với chủ thượng kia, hắn chuẩn bị cái “nghi thức bái sư” này vô cùng dụng tâm, không dám để xuất hiện một chút sai lầm nào, Tưởng Mộc Mộc có thể cảm nhận được hắn nghiêm túc hơn bình thường không ít.
Sự trang trọng của hắn cũng ít nhiều khiến cho Tưởng Mộc Mộc nghiêm túc hơn, trong lòng lại nói thầm việc học võ thuật này thật đúng là một chuyện phiền toái, không giống dị năng, thật tốt, căn cứ theo thuộc tính dị năng của bản thân sau đó có thể từ từ học, nếu không được thì mới phải mời thầy dạy, nhưng cũng không có phiền toái như vậy, những ông thầy kia hơn phân nửa là vì tiền tài, luôn mang theo chút nịnh bợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-phe-tai-phan-dau/2181598/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.