Edit: Nguyên Phạm Beta: Tiểu Tuyền
“Lại muốn làm thơ nha, để ta thử nghĩ xem.” Ôn Uyển nghiêng đầu có chút suy nghĩ. Suy nghĩ kỹ một hồi, Ôn Uyển rung đùi đắc ý một hồi lâu, không tự chủ cầm lấy bút mà viết:
Bán quyển tương liêm bán yểm môn,
Niễn băng vi thổ ngọc vi bồn.
Thâu lai lê nhị tam phân bạch,
Tá đắc mai hoa nhất lũ hồn.
Nguyệt quật tiên nhân phùng cảo duệ,
Thu khuê oán nữ thức đề ngân.
Kiều tu mặc mặc đồng thuỳ tố?
Quyện ỷ tây phong dạ dĩ hôn.
( Đây là bài thơ trong tác phẩm Hồng Lâu Mộng của tác giả Tào Tuyết Cần
Là bài thơ của nhân vật Lâm Đại Ngọc làm trong hồi 37 . Là một trong những bài thơ của các bài thơ có tên chung là Vịnh Bạch Hải Đường
Tạm dịch thơ : Lơ lửng rèm Tương cửa khép hờ,
Đất băng chậu ngọc, khéo xinh chưa.
Lê đầy nhị trắng đành vay ngọt,
Mai sẵn hồn thơm cứ mượn bừa.
Cõi nguyệt tiên may tay áo trắng,
Buồng thu khách gạt hạt châu sa.
Ngượng ngùng biết ngỏ cùng ai nhỉ?
Gió lạnh đêm mờ đứng ngẩn ngơ.)
“Thơ hay, ngươi đúng là một người lười. Nhất định phải ép mới có thể làm ra một bài thơ, mọi người chúng ta cùng bình thơ đi.” Mọi người cũng rối rít phụ họa . Tất cả mọi người thảo luận , chờ thảo luận gần xong, bởi vì Ôn Uyển không thể nói chuyện , cho nên tất cả cũng không có để ý. Sau một lát quay đầu lại, nhìn lại thấy Ôn Uyển nằm ở trên bàn, nàng đang vù vù ngủ say.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-on-uyen/1295070/quyen-2-chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.