Edit: Nguyên Phạm Beta: Tiểu Tuyền
Mọi người trở về Học Viện Khai Tâm, Tịnh Thu trịnh trọng theo sát bảy người khác nói xin lỗi. Một bên nói xin lỗi một bên khổ sở khóc lóc, một bộ dáng lê hoa đái vũ, rất là chọc người yêu thương. Trong lòng Tịnh Thu thật ra cũng rất giãy dụa, muốn cùng Ôn Uyển nói thật. Nhưng cuối cùng lại hạ không được quyết tâm nói thật với Ôn Uyển. Ôn Uyển chắc không đoán ra được, nàng cố gắng giữ gìn phần hy vọng này ở trong lòng.
Tất cả mọi người khuyên nhủ, Y Y tiến lên nói”Không liên quan đến ngươi, ngươi không nên như vậy. Chúng ta tất cả có thể thông cảm. Ngươi đang ở cái nhà kia cũng không nên quá khổ sở.”
Ôn Uyển có chút thất vọng, nếu chẳng qua là do hoàn cảnh bắt buộc, vận dụng mọi người một chút để tới bảo vệ mình, Ôn Uyển cũng cảm thấy không có gì. Chính nàng cũng thường xuyên mượn danh hiệu của ông ngoại hoàng đế, mượn ông ngoại với vị thế mấy cậu để bảo vệ mình, Ôn Uyển cảm thấy chuyện kia rất bình thường. Một người không thể bảo vệ mình, mà phải mượn danh tiếng người khác bảo vệ mình, không có gì đáng trách. Nhưng mà nếu như là lợi dụng người khác để bảo vệ mình, hơn nữa lợi dụng người thật lòng đối với mình thì trong lòng cũng có chút khó chịu. Kiếp trước Lưu Thiến cũng là lợi dụng tấm lòng của mình, tàn nhẫn thương tổn mình.
Mặc dù Tịnh Thu cho nàng ấn tượng đầu tiên không phải rất tốt, nhưng mọi người cũng đã cùng nhau học hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-on-uyen/1295069/quyen-2-chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.