Edit: Nguyên Phạm
Đến ngày thứ hai, Ôn Uyển đang nằm nhàm chán ở trên giường, đang muốn tìm chút chuyện gì làm, cũng không thể thật sự uốn tại trên giường, vậy còn không buồn chết nàng a. Ở bên ngoài có người báo Mai nhi tới, Mai nhi mặc một thân xiêm y màu Nguyệt Nha ( màu trắng ngà ),nhìn thanh tú thật làm cho người thích. Ít nhất lúc này Ôn Uyển không yêu không được. Nàng một người nằm trên giường nhàm chán a, có người phụng bồi, tự nhiên là tốt.
Mai nhi nhìn nàng còn bộ dạng trầm lặng liền cười nói”Chớ giả bộ, với ngươi, còn có thể bị Tư Ngọc Quận chúa ột roi hù sợ. Trừ phi mặt trời mọc lên từ phía tây, làm dáng một chút cho bọn họ mặt mũi là được. Nơi này là phủ đệ của ngươi, sợ bọn họ làm cái gì, đánh ván cờ. Buồn bực ở trên giường không chán à!”
Ôn Uyển vui vẻ rời giường, đi theo Mai nhi đánh cờ. Mai nhi kỳ nghệ không tệ, Ôn Uyển cũng là vì giết thời gian, từ từ mà đánh. Đã đến buổi trưa. Sau khi ăn trưa, hai người ở tại trong thư phòng vẽ tranh. Mai nhi nhìn nàng vẽ tranh “Thật không rõ ngươi vẽ đấy là cái gì, Tống tiên sinh cũng bởi vì ngươi vẽ xấu mà thu ngươi làm học sinh. Chuyện này thật là do tiên sinh nhất thời nhìn lầm mà hối hận cả đời.”
Ôn Uyển giận nhìn chằm chằm nàng, rất muốn đánh người . Nàng vẽ tranh đã rất tiến bộ rồi, lão sư cũng đã khen rồi vậy mà lại bị nàng ấy khinh bỉ. Không phải so
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-on-uyen/1295071/quyen-2-chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.