“Tự cam thấp hèn?” Phương Húc Nghiêu hừ lạnh một tiếng. Cái từ này hắn nghe rất là chói tai, hắn hừ lạnh nhìn Lâm Tự Đào, ánh mắt u ám, “Gia giáo của Lâm gia, giờ tôi được lĩnh giáo rồi, Tiểu Dịch nhà chúng tôi được như bây giờ, tuyệt đối là được truyền từ Dịch lão gia tử, bằng không cũng là đến từ trên người của mẹ.”
“Cha đà đà một cái, mẹ đà đà một ổ*, ở quê của bọn tôi đều nói như vậy” Tiêu Đậu Đậu ở đằng sau nhỏ giọng lẩm bẩm một câu. Tóm lại chính là con cái đều theo mẹ, bát cơm vàng nhà tôi theo mẹ, nên mới được như bây giờ. Hai đứa con nhà các người cũng theo mẹ, kết quả một đứa trộm điện thoại của Ma Đại, một đứa mắng bát cơm vàng của cậu, đúng là đáng ghét.
*Câu này ý chỉ ảnh hưởng di truyền của người cha với con cái rất nhỏ, còn của người mẹ là rất lớn nên bây giờ mới được thế này.
Phương Húc Nghiêu nói chuyện đã xem như khách khí, trực tiếp chỉ gà mắng chó. Mà thằng nhóc Tiêu Đậu Đậu đầu óc thành thật, nghe thấy người ta mắng đối tượng mình bảo vệ nên lập tức mặc kệ luôn. Cậu nhóc bây giờ coi Lâm Dịch như đại ca, trả tiền lương, mua đồ ăn vặt, còn giúp cậu tìm anh trai, tìm đâu ra được ông chủ tốt như vậy chứ, cho nên nói chuyện rất trực tiếp.
Lâm Tự Đào giận dữ lập tức bạo phát, “Nghịch tử! Hai thằng không nên thân bọn mày!”
Vừa vặn có một chiếc gậy gỗ tử đàn được đặt bên chân Lâm Tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-mot-to-giay-ket-hon/1314501/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.