Lâm Dịch muốn đến Lâm gia, Phương Húc Nghiêu tất nhiên phải đi theo. Hắn vẫn luôn nhớ đến dáng vẻ yếu ớt của Lâm Dịch lúc ở Lâm gia, cho nên quả thực không yên tâm, lỡ như vợ lại bị kích thích đến khóc thì làm thế nào?
Lâm Dịch bất đắc dĩ mở cửa xe, “Nếu anh không bận, vậy thì đi cùng với em, nhưng chỉ mong không kích thích đến anh.” Cái gọi là kích thích của Lâm Dịch, là nói thái độ của Lâm gia đối với cậu có thể sẽ không tốt lắm, Phương Húc Nghiêu thấy có thể sẽ tức giận. Lâm Dịch đương nhiên cho rằng người khác đối với mình không tốt thì Phương Húc Nghiêu nhất định sẽ tức giận!
Nhưng mà Phương Húc Nghiêu lại hiểu là: Vợ muốn làm chuyện tàn bạo, sợ tổn hại đến hình tượng hoàn mỹ trong lòng của mình! Thì ra địa vị của anh ở trong lòng vợ đã quan trọng như vậy!
Thế là Phương boss kích động rồi, sau khi lên xe bèn ôm lấy Lâm Dịch hôn một cái. Tài xế là một ông chú trung niên đeo kính râm, làn da có hơi đen, nhìn có vẻ khá nghiêm túc. Hành vi của Phương boss chẳng khiến vẻ mặt ông ta xuất hiện chút biến hóa nào, vẫn mắt nhìn thẳng. Phương Húc Nghiêu cầm tay Lâm Dịch không chịu buông lỏng, cười hỏi: “Đổi tài xế rồi?”
Lâm Dịch ừ một tiếng.
“Ông ngoại có vẻ đã hoàn toàn buông tay không quản rồi, bây giờ ông cụ ở nhà làm gì?”
Lâm Dịch: “…” Ở nhà tính toán làm thế nào để ôm chắt, câu này em có thể nói ra sao?
Phương Húc Nghiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-mot-to-giay-ket-hon/1314500/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.