Phương Húc Nghiêu thấy Lâm Dịch không trốn nữa, cái tay đặt trên eo Lâm Dịch bắt đầu không thành thực, duỗi vào từ khe hở áo choàng tắm, vuốt ve men theo đường cong eo của cậu.
Cả người Lâm Dịch đều đang run rẩy, cảm giác được sự quý trọng của Phương Húc Nghiêu nên chẳng hiểu sao cậu bình tĩnh trở lại, không giãy dụa nữa. Thẳng đến khi cái tay của Phương Húc Nghiêu tiếp tục dời xuống, vuốt ve đến bắp đùi của cậu, Lâm Dịch mới hoang mang vội vàng bắt lấy tay của đối phương, nhẹ giọng gọi khẽ một câu: “A Nghiêu…”
Phương Húc Nghiêu hơi nâng người dậy, để Lâm Dịch trở người, hai người bốn mắt nhìn nhau, nhất thời không ai nói chuyện. Phương Húc Nghiêu nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Lâm Dịch, cúi đầu xít lại gần, ôn nhu triền miên hôn lên, mờ ám chậm rãi dâng lên…
Ý loạn tình mê, Lâm Dịch đã từ bỏ phản kháng, đi theo cảm giác của thân thể, dần dần trầm luân.
Chính vào lúc này, di động của Phương Húc Nghiêu bỗng kêu vang, tiếng chuông còn rất đặc biệt, một giọng nam còn mang theo âm cười trêu chọc: A Nghiêu mau nhận điện thoại, anh trai đang chờ em nghe điện thoại, mau bắt máy. Thử nghĩ mà xem, anh em rất có khả năng trong mấy giây em nhận điện thoại này đã đói chết trên đường…
Lâm Dịch nhíu mày, giây phút này cậu không thể nào hình dung được tâm trạng của mình. Phương Húc Nghiêu lại mất hứng đến mức muốn giết người, bất đắc dĩ người người gọi điện là đại ca của hắn!
Lâm Dịch ôm Phương Húc Nghiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-sinh-chi-mot-to-giay-ket-hon/1314502/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.