Phàm Nhất Hàng rất nhanh đã quay trở lại.
La Vy Vy đi ra khỏi chỗ ngồi đi Phàm Nhất Hàng đi vào. Cô dùng ánh mắt trìu mến nhìn một bên mặt của Phàm Nhất Hàng, cuối cùng cô hạ quyết tâm mở miệng hỏi: "Bức thư ngày hôm qua... Cậu đã xem chưa? "
Phàm Nhất Hàng dừng động tác mở sách lại, yết hầu lên xuống liên tục, nói ra mấy tiếng: "Tạm thời vẫn chưa... Để tối tôi quay về sẽ xem sau. "
Vẫn chưa xem!
La Vy Vy hít một hơi thật sâu.
Cảm ơn trời đất, cô vẫn còn có thể cứu vớt!
La Vy Vy vội vàng nói: "Không cần xem, không cần xem! Tôi cảm thấy bức thư đấy thật sự viết không tốt lắm. Như vậy sẽ tốt hơn này, cậu đưa bức thư đó lại cho tôi, tôi sửa lại rồi đưa lại cho cậu. "
Lúc này Phàm Nhất Hàng mới nhìn thẳng vào La Vy Vy. Cậu có hơi không hiểu La Vy Vy.
Bức thư tình này lại không phải đồ để mang đến giành phần thưởng, cô ấy cần gì phải sửa lại?
Thấy Phàm Nhất Hàng lộ ra sự ngạc nhiên, không thể hiểu nổi biểu cảm này của cậu có ý gì. La Vy Vy lập tức có một loại cảm giác nhục nhã.
Cô cũng cảm thấy bản thân mình ù ù cạc cạc. Thế nhưng hành động nhìn trộm Phàm Nhất Hàng vào ngày hôm qua của không phải là đáng đánh.
Vả lại khi cô bắt đầu khiêu chiến cũng không muốn thật sự đánh nhau, chỉ là muốn mang người đi hù dọa cậu ta một chút thôi.
Mà bây giờ, cô chỉ muốn cùng bạn học mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-cau-cung-co-chut-dep-trai/225864/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.