La Vy Vy đứng ở cổng trường Thất trung, tiếp nhận những ánh mắt "kiểm duyệt" của học sinh và giáo viên đi qua.
Cô cảm thấy cô thật sự có thể chịu bị Phàm Nhất Hàng nói ra những lời nguyền rủa, nhưng lại không thể chịu được cảm giác bị thầy chủ nhiệm răn dạy vì hôm nay cô không đeo thể học sinh---- bạn bè trong hội học sinh muốn giúp cô cũng không giúp được nữa rồi.
Nhưng trông thấy phản ứng của Phàm Nhất Hàng cao sáng sớm, có phải là tối qua cậu ấy đã không phát hiện ra cô?
La Vy Vy có chút mơ hồ, không chắc chắn. Bởi vì trên người Phàm Nhất Hàng này, cô không thấy cậu ấy biểu lộ ra biểu cảm gì.
Khi Phàm Nhất Hàng và Tần Thiên Thiên đến cổng trường, La Vy Vy đang cúi đầu nghe những lời giáo huấn của thầy chủ nhiệm.
Không biết có phải là do ngủ không đủ giấc hay không mà cô ấy trông có vẻ mù mờ, cứ ngây người chịu giáo huấn như vậy.
Thậm chí...có hơi ngoan ngoãn.
Tần Thiên Thiên kinh ngạc đến há hốc miện, cô cũng không nghĩ tới La Vy Vy hôm nay sẽ bị bắt. Cô vừa định giải thích cho Phàm Nhất Hàng, cậu ta đã từ bên cạnh La Vy Vy đi qua, mắt không liếc tới, giống như là tưg đầu đến cuối khônv nhìn thấy cô vậy.
Cũng may, La Vy Vy cũng không quan tâm gì tới Phàm Nhất Hàng.
Tần Thiên Thiên thở phào một hơi.
Cô quay đầu nhìn mắt của La Vy Vy, lại cúi đầu nhìn thẻ học sinh ở trước ngực mình. Trong lòng bỗng nhiên nghĩ ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-cau-cung-co-chut-dep-trai/225863/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.