Tần Thiên Thiên bị nhìn đến run cầm cập, sau đó vội vàng nói với giáo viên chủ nhiệm: "Cô Lưu, cô hiểu lầm chị ấy rồi, không phải chị ấy hại em không mang theo thẻ học sinh đâu, mà là bản thân em quên thôi ạ, đều là lỗi của em."
"Em Tần à, em đừng sợ, chị của em là người mà cô hiểu rất rõ. Nếu như không phải em ấy, em có thể nhiều lần suýt chút nữa đi học muộn hay sao? Hôm nay em quên mang theo thẻ học sinh, nhất định cũng không thể không liên quan đến em ấy! " Bà Lưu một miệng chắc chắn, La Vay Vy nghe xong liền cười "ha ha" hai tiếng.
Đối diện với tầm mắt của bà Lưu, La Vy Vy gật đầu, cười híp mắt lại.
"Dạ thưa cô, là em lại lại lại lại đi muộn, hại em ấy vì thúc giục em nên mới quên mang theo thẻ học sinh ạ. Như vậy cũng được thôi, em tự mình đi đến sân thể dục chạy mười vòng, là do em sai rồi. Cô đại nhân đại lượng, tha thứ cho em một lần này đi, được không? "
Giọng điệu của La Vy Vy mang vẻ vô cùng là thành khẩn. Khuôn mặt Tần Thiên Thiên chứng kiến La Vy Vy như vậy thì vô cùng ngạc nhiên.
Tần Thiên Thiên không thể tin được La Vy Vy lại có một dáng vẻ như vậy. Vì với tính cách của La Vy Vy, cô ấy phải cùng với bà Lưu tranh cãi, sau đó làm to sự việc này ra mới đúng.
Hôm nay tại sao cô ấy...lại khôn ngoan như vậy?
Bà Lưu "hừ" một tiếng. Sự tức giận trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-cau-cung-co-chut-dep-trai/225865/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.