Một dòng cuối cùng đó cô đã đọc đi đọc lại vài lần, có chút không thể tin được.
Từ khi anh rời đi đến bây giờ cũng đã hơn tám tuần.
Tháng 4 ở Thượng Hải đã bắt đầu nóng lên. Thời tiết Thượng Hải chính là như thế, xuân thu thì ngắn ngủi được mấy tháng, thời tiết ấm áp giống như cũng rất ngắn chỉ xuất hiện ở giữa hè khi mùa đông rét mướt thực sự hết. Khi anh đi, vẫn mặc một chiếc áo lông thật dày, đến khi anh về chắc hẳn có thể mặc áo sơ mi được rồi…
Đồng Ngôn nằm ở trên giường, nhìn chằm chằm trên nhà bắt đầu tính toán, có nên đi đến phòng trọ của anh hay không, đem áo sơ mi cùng áo khoác gió của anh đem giặt sạch sẽ hay không, miễn cho đến khi anh trở về quần áo không có nhiều để thay đổi thì giặt lại không kịp.
Chìa khóa căn phòng trọ của anh vẫn ở trong tay cô.
Nhưng cô rất sợ đi đến nơi đó lại nhớ tới anh, cho nên vẫn không có dám đi tới đó.
Hiện tại nếu anh đã nói như vậy, thì cuối tuần có thể đi đến đó rồi.
Cô trở mình, mặt dán trên đầu gối, làm thế nào cũng đều không ngủ được, đưa tay với mở chiếc đèn bàn ở đầu giường lên, bắt đầu ghé vào trên giường làm bài kiểm tra vật lý. Trầm Diêu vốn đã muốn ngủ, nhìn thấy cô bỗng nhiên có tinh thần tỉnh táo như vậy, còn nghĩ rằng cô bị môn vật lý tra tấn đến điên rồi, “Cậu đừng làm tớ sợ, Ngôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-doi-ben-nhau/3245229/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.