Khuôn mặt mơ hồ, nhưng lại có thể phân biệt rõ ràng được người kia chính là mình.
Cô đoán không được ngày đi học này là ngày nào, giống như là lần đầu tiên có xác minh thân phận của anh, vẫn là bị anh gọi lên trả lời khái niệm về luật trọng tài thương mại quốc tế. Giống như anh nói, đây là lúc anh ở trên máy bay, dựa vào những trí nhớ vụn vặt mà vẽ ra.
Chín mail kế tiếp đó, không có nội dung gì. Chỉ có vỏn vẹn một bức hình mỗi mail.
Cô nhìn mà có chút xuất thần, đoán xem đây là những ngày nào, thời khắc nào.. Giống như cô chơi trò chơi cùng anh, khi anh nhớ lại rồi vẽ ra, cô đoán thời gian, cũng đồng dạng với việc không ngừng nhớ lại những việc đã qua, nhớ rõ từng thời khắc đã qua.
Trầm Diêu không biết từ khi nào đã vụng trộm đứng sau lưng cô, lập tức kêu một tiếng, “Học Y quả thật là giỏi, chỉ cần một hai nét bút đã vẽ ra được một bức tranh rồi, cậu nói xem tớ làm sao tìm được một người học luật giống như vậy đây chứ?”
Cô chỉ cười, “Cậu có thể để cho anh ta chọn môn học tự chọn là vẽ mà, giống như khi học ở trường chúng ta vậy.”
“Trời ạ, cậu còn cười như vậy làm gì chứ, không phải có người đàn ông vẽ 10 bức tranh cho cậu sao?” Trầm Diêu vừa tức vừa cười, cẩn thận đi qua nhìn một lát, “Đây là siêu thị sao?”
“Ừ.” Cô nghiêng đầu, thậm chí có thể nhớ lại, lúc đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-doi-ben-nhau/3245228/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.