Nhưng lúc này chuyện đã ra nông nỗi này rồi.
Dù tha cho hai người bọn hắn về thì Lâm Sư Hổ vẫn sẽ không bỏ qua.
Chi bằng dứt khoát làm đến cùng, trước tiên báo thù cho Tần Gia rồi hẵng nói.
Xoẹt!
Lại thêm một nhát dao nữa, tiếng hét lại vang lên, một cánh tay khác của Lâm Đông rơi xuống.
“Anh Diệp, anh Diệp cứu tôi, tôi thật sự sai rồi, đừng giết tôi, tôi không muốn chết”.
Lâm Đông lại chuyển đối tượng cầu xin thành Diệp Vĩnh Khang.
Thế nhưng gương mặt Diệp Vĩnh Khang không hề dao động, thậm chí ánh mắt nhìn hắn có chút giễu cợt.
“Tôi lên xe đợi anh, sau khi giải quyết xong nhớ chụp lại hai tấm”.
Diệp Vĩnh Khang bình thản giao việc cho Hoàng Thử Lang, sau đó chậm rãi xoay người đi ra cổng.
Phía sau vang lên từng tiếng gào thét của Lâm Đông, thỉnh thoảng còn có tiếng xương gãy răng rắc, không khó đoán lúc này hắn đang chịu đựng những gì.
Tiếng gào thảm thiết này liên tục trong mười mấy phút, Hoàng Thử Lang mới không cảm xúc bước ra khỏi cổng, sau đó không nói một lời kéo mở cửa xe ra lên xe.
“Phú Quý và Xuyên Trụ đâu?”
Diệp Vĩnh Khang bình tĩnh hỏi.
Hoàng Thử Lang giơ tay ra lau vết máu trên mặt: “Hai người kia nói giải quyết hậu quả phía sau, bảo chúng ta đi trước”.
“Chụp được ảnh chưa?”
“Chụp rồi”.
“Đã báo được thù cho Tần Gia rồi sao trông anh có vẻ vẫn còn đang lo lắng nhỉ?”
Diệp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-ben-em/635021/chuong-1419.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.