Thang máy tới, Hoàng Chí Lỗi đẩy cô vào, tranh thủ thời gian đi đến nhà sư huynh ăn cơm trưa.
Trên đường đi, thang máy dừng lại ở tầng bảy.
Cửa vừa mở, một bác sĩ trẻ tuổi mặc áo blouse trắng đứng ở cửa, cao một mét tám, tuổi xấp xỉ Hoàng Chí Lỗi, không đeo kính, tóc ngắn, làn da màu lúa mạch khỏe mạnh không trắng không đen, ánh mắt có chút sắc, diện mạo vẫn rất tuấn tú, cả người toát ra vẻ nam tính mạnh mẽ.
Người này nhìn thấy Ngô Lệ Toàn liền lộ vẻ kinh ngạc, bước vào thang máy, đứng thẳng trước mặt cô, chào hỏi thân mật: “Lại gặp mặt rồi, Lệ Toàn.”
Người này? Hoàng Chí Lỗi đánh giá đối phương. Đó là Ân Phụng Xuân, đệ tử chính của giáo sư Vĩ khoa Ngoại Tiết Niệu. Bình thường ít khi gặp mặt. Có lẽ cô tiểu sư muội Tạ Uyển Oánh chưa từng đến khoa Ngoại Tiết Niệu nên cũng không quen biết người này.
Chỉ có thể nói, cô bạn thân này của tiểu sư muội thật tài giỏi, trong im lặng mà đã mở rộng kinh doanh đến khoa Ngoại Tiết Niệu rồi. Hoàng Chí Lỗi đẩy gọng kính, quan sát hai người trước mắt, cảm thấy bầu không khí có chút kỳ lạ.
“Chào anh, bác sĩ Ân,” Ngô Lệ Toàn lịch sự đáp lại khách hàng.
“Bác sĩ Vĩ của chúng tôi nói muốn mua thêm một ít trà xuân mới ra, để biếu bạn bè và người thân ở quê. Nếu rảnh, cô mang thêm đến nhé.” Ân Phụng Xuân dặn dò cô.
“Vâng,” Ngô Lệ Toàn cẩn thận ghi nhớ đơn hàng mới, hỏi đối phương, “Bác sĩ Vĩ có muốn mua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4815051/chuong-718.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.