Tạ Uyển Oánh thấy vậy, quay đầu lại nhắc nhở Triệu bạn học: “Bác sĩ Tống không để ý mấy chuyện này đâu.”
“Cậu ấy có tiền nên mới không để ý, Oánh Oánh à.”
“Ý em là, bác sĩ Tống chỉ có hứng thú với y học thôi. Cậu nói nhà anh ấy có tiền hay không cũng vậy, không ảnh hưởng đến lòng nhiệt tình của anh ấy với y học. Cũng giống như cậu, có phải vì ông nội là bác sĩ nên cậu mới học y không? Nếu ông nội cậu không phải bác sĩ, cậu có bỏ nghề bác sĩ không?” Tạ Uyển Oánh hỏi Triệu bạn học.
Cậu ta nói có lý, Triệu Triệu Vĩ hết khí thế.
Khóe mắt Tống Học Lâm khẽ chuyển, ánh mắt dừng lại ở khuôn mặt nghiêng của Tạ Uyển Oánh.
Khu Cốc Thấm Viên đã tới.
Bên trong, chỗ đỗ xe rộng rãi, có vành đai xanh, có bảo vệ, từ cổng khu đi ra là một con phố thương mại bán đủ mọi thứ.
Môi trường trang nhã, vật phẩm phong phú, giao thông thuận tiện, quan trọng nhất là giá trị bất động sản ở đây trong tương lai chắc chắn sẽ tăng.
Một nơi tốt, Tạ Uyển Oánh thầm nghĩ một ngày nào đó sẽ giống các tiền bối mua nhà ở đây, đón ông ngoại và mẹ tới dưỡng lão, khi đó giấc mơ cuộc đời sẽ viên mãn.
Đỗ xe trước tòa nhà số 2 trong khu, Hà Quang Hữu chỉ lên lầu nói: “Thầy Tào ở phòng 302. Thầy Đào ở 5 tòa 208, các cậu có thể qua chơi, hôm nay bọn tôi sẽ ở nhà thầy Đào cả ngày. Cả hai thầy đều ở căn hộ bốn phòng hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4815050/chuong-717.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.