Trước khi ra khỏi thang máy, Ân Phụng Xuân không cười nữa, nói thẳng với Ngô Lệ Toàn: “Khương Minh Châu sẽ giải thích rõ ràng với cô, tôi không phải là loại người như cô nói đâu.”
“Vâng, bác sĩ Ân,” Ngô Lệ Toàn lịch sự đáp lại, “Tôi tin bác sĩ Ân là người tốt.”
Hai người đàn ông kia nhìn thấy vẻ mặt khách sáo này của cô, trong lòng chỉ có thể thầm nghĩ: Có lẽ đây là một cô gái "đao thương bất nhập".
Ân Phụng Xuân nhíu mày quay mặt đi.
Hoàng Chí Lỗi nhìn cô bạn thân của tiểu sư muội, chỉ nghĩ: "Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã." Tiểu sư muội là một kiểu độc nhất, cô bạn thân của tiểu sư muội cũng không tầm thường. Ngô Lệ Toàn hoàn toàn không để tâm đến chuyện của bản thân, dù sao cô ấy không giống bạn thân mình cứ mãi ở bệnh viện này, nếu việc kinh doanh trà không được ở đây thì cô ấy có thể đến chỗ khác. Cô ấy chỉ lo lắng cho bạn bè, hỏi: “Oánh Oánh hiện giờ ở nhà bác sĩ Tào sao?”
“Đúng vậy,” Hoàng Chí Lỗi đẩy gọng kính.
“Tôi có thể hỏi một câu không? Bác sĩ Hoàng, bác sĩ Tào có thật lòng với cô ấy không?” Ngô Lệ Toàn cân nhắc hỏi.
“Chắc chắn thật lòng!” Hoàng Chí Lỗi trừng mắt với cô, “Cô đừng nghe người ta nói lung tung, chính cô có thể hỏi lại Khương Minh Châu. Tào sư huynh bận như thế, làm gì có tinh lực đi hái hoa ngắt cỏ. Bác sĩ mà có thể làm loạn thì đều là những người không bận rộn, kỹ thuật rất kém. Tào sư huynh anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4815052/chuong-719.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.