Nghe thấy động tĩnh, Cao Chiêu Thành dẫn Nhạc Văn Đồng đến, nhìn thấy tiểu sư muội đứng ở cửa phòng bệnh hỏi: “Là em đi tìm người nhà đến sao?” Hôm nay anh đã gọi điện thoại đến đơn vị cũ của bệnh nhân để hỏi, nhưng đơn vị không biết tình hình bệnh nhân, anh đang nghĩ xem phải làm thế nào. Không ngờ tiểu sư muội đã đi trước một bước, và đã làm được.
Tạ Uyển Oánh thành thật báo cáo: “Bệnh án của bà ấy có ghi địa chỉ nhà, và bà ấy có nói với em là muốn bế cháu. Bà ấy nói bạn cùng lớp của em giống con trai bà, nhưng con trai bà không giống bạn cùng lớp của em, nên em nghĩ bà ấy nhất định có cháu trai.”
Bệnh nhân lú lẫn, đôi khi nói chuyện không đầu không đuôi, nhưng lời nói không phải lúc nào cũng sai.
Điều đó cho thấy tiểu sư muội có trí tuệ. Cao Chiêu Thành nở nụ cười tán thưởng.
Nhạc Văn Đồng, Lâm Hạo và Lý Khải An, mỗi người nhìn Tạ Uyển Oánh với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa có chút ngây ngốc. Vì họ không nghĩ tới việc phải làm như cô ấy.
Có lẽ đi tìm sẽ không có kết quả, có lẽ sẽ bị người nhà đuổi đi. Làm bác sĩ không thể hành động một cách lỗ mãng, Tạ Uyển Oánh đã suy nghĩ rất kỹ, một người tốt như cô Vương không thể nào có một gia đình toàn người xấu. Cô Vương nhớ thương cháu trai mà không nhớ thương con trai càng chứng tỏ cháu trai so với con trai là tốt hơn. Do đó, cô dựa trên việc phân tích dữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814865/chuong-532.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.