“Bác sĩ, tôi cầu xin các vị. Mẹ chồng tôi thật sự là một người tốt, không nên đoản mệnh như thế! Bà ấy năm nay mới chỉ hơn 50, chưa đến 60 tuổi. Người ta có người sống đến 80, 90.” Miêu Phân nói rồi nước mắt lại rơi xuống.
“Chúng tôi chắc chắn sẽ dốc hết sức suy nghĩ tìm cách…”
“Cảm ơn các vị, bác sĩ, tôi dập đầu tạ ơn các vị.”
“Không cần!” Cao Chiêu Thành vội vàng ngăn cô lại, đồng thời nháy mắt với tiểu sư muội đang đứng bên cạnh để giúp đỡ.
Tạ Uyển Oánh tiến lên, hai tay đỡ Miêu Phân dậy dặn dò: “Hai ngày này, tốt nhất là nên đưa đứa bé đến thăm bà nội nhiều hơn.”
“Tôi biết, tôi biết, bác sĩ.” Miêu Phân đáp lời, ngẩng đầu nhìn cô, “Tôi nên xưng hô với cô thế nào, bác sĩ?”
“Tôi họ Tạ.”
“Bác sĩ Tạ. Tôi và con trai tôi sẽ ghi nhớ lời cô nói.”
Đừng để đến lúc không kịp làm mà phải hối hận cả đời. Bởi vì bệnh nhân đi rồi thì thật sự sẽ không bao giờ gặp lại được nữa.
________________________________________
Nói chuyện xong với bác sĩ, Miêu Phân trở về phòng bệnh, cùng con trai ngồi bên giường bệnh.
Cô Vương vẫn luôn lo lắng, nói với con dâu: “Đưa Minh Minh đi ăn cơm đi.”
“Mẹ, mẹ đừng lo lắng. Con đã nói với bác sĩ rồi, sẽ lập tức cho mẹ điều trị, mẹ sẽ khỏi bệnh, sau này xem Minh Minh vào đại học. Minh Minh sau này cũng làm bác sĩ. Được không ạ?”
Nghe mẹ nói, Minh Minh gật đầu.
Trên khuôn mặt ốm yếu của cô Vương hiện lên nụ cười, ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814866/chuong-533.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.