Lúc này thời gian rất khẩn trương, không thể băn khoăn những chuyện khác nữa.
Chiếc xe nhanh chóng chạy đến bệnh viện Quốc Hiệp. Tạ Uyển Oánh cùng hai mẹ con họ nhanh chóng xuống xe. Tề Vân Phong nhìn theo bóng lưng của Tạ Uyển Oánh và hai mẹ con, cho đến khi không còn thấy họ nữa, mới bảo tài xế lái xe.
Thấy dáng vẻ của anh ta, tài xế Trương nói: “Tổng giám đốc Tề, ngài xem ngài kìa, mãi mới có một ngày được tan ca sớm để về nhà nghỉ ngơi, lại còn muốn đến bệnh viện. Lão Kim nhận điện thoại bảo ngài không cần đến, kết quả ngài thấy bác sĩ kia đang bắt xe, lập tức đích thân đưa người ta đến nơi.”
“Anh không thấy có thể giúp được những người này rất tốt sao?” Tề Vân Phong nói, “Tôi chẳng qua là chậm trễ một chút thời gian về nhà, còn đối với họ mà nói, có thể chậm trễ chút thời gian này sẽ là cả đời sai lầm.”
Tài xế Trương nghe xong, nhất thời thở dài: “Tôi không nói chuyện lãng mạn như tổng giám đốc Tề được. Nhưng lời tổng giám đốc Tề nói thì tôi hiểu, lần này xen vào việc người khác rất có ý nghĩa.”
Tề Vân Phong không nhịn được bật cười, vỗ vai công nhân của mình: “Anh nói thô nhưng lý không thô, đúng là danh ngôn kim câu.”
“Không dám nhận, tổng giám đốc Tề!”
Chiếc xe nhỏ rời khỏi bệnh viện, trên đường tài xế Trương lẩm bẩm: “Lần trước thư ký Lưu nói là ngài bảo chúng tôi mua bữa ăn khuya. Tôi đã mua rồi, thư ký Lưu đã mang lên cho các bác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814864/chuong-531.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.