“Xem bà nội tôi ạ?” Miêu Phân hỏi.
“Đúng vậy.”
“Bà ấy sao rồi, bác sĩ, làm ơn nói cho tôi biết.”
“Bệnh của bà ấy rất nghiêm trọng. Mặc dù chồng cô nói muốn đón bà ấy xuất viện, nhưng chúng tôi sợ rằng bà ấy về nhà ngay thì…”
Miêu Phân loạng choạng, tay vịn vào lan can cầu thang: “Không phải, trước đây bà ấy chỉ nói bị tiêu chảy, nói đi bệnh viện lấy ít thuốc uống là khỏi. Sao lại thành ra thế này?”
“Bà ấy hẳn đã bị bệnh rất lâu rồi, vẫn luôn không đi kiểm tra sâu hơn ở một bệnh viện lớn. Tình trạng bệnh của bà ấy hiện giờ có thể nói là phải kéo lết đến Quốc Hiệp thì mới có thể xem được.”
“Bà ấy đi Quốc Hiệp khám bệnh sao?”
“Đúng vậy.”
“Tôi nhớ rồi, bà ấy nói, bà ấy từng có một người bạn học cũ làm ở bộ phận hậu cần của Quốc Hiệp. Cho nên tôi đã từng khuyên bà ấy nếu khám không khỏi, sớm đi tìm người đến Quốc Hiệp xem. Bệnh viện Quốc Hiệp của các cô cũng không chữa khỏi bệnh cho bà ấy sao?”
“Bà ấy đến bệnh viện quá muộn, cho nên…”
Vân Vũ
“Cô đến tìm tôi bây giờ, có phải ý là bà ấy sắp không qua khỏi rồi không?” Khi Miêu Phân hỏi câu này, hai tay ôm chặt lấy con trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyentop.net -
Tạ Uyển Oánh nhìn thấy, hiểu được nỗi băn khoăn trong lòng cô ấy. Một số người nhà không thích con cái nhìn thấy cảnh người già qua đời, cảm thấy điều đó không tốt cho trẻ. Tóm lại, người Việt Nam rất kiêng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814863/chuong-530.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.