Liễu Tĩnh Vân kéo Hà Hương Du. Ba người đi vào phòng theo dõi.
Chị y tá đã chu đáo chuẩn bị cho họ một căn phòng nhỏ vốn là kho dụng cụ tạm thời, bố trí giường riêng cho họ, tách biệt với các bệnh nhân khác, để họ không bị mất mặt.
Tạ Uyển Oánh là người đầu tiên cởi giày, nằm lên giường và nhắm mắt lại. Tối nay cô thực sự mệt mỏi. Vất vả cả ngày, được ăn một bữa cơm thư giãn, vậy mà lại gặp phải ẩu đả, cấp cứu bệnh nhân, làm CPR, băng bó cầm máu, việc nào cũng tốn sức. Vừa đặt đầu xuống gối, chỉ một lát sau cô đã ngủ thiếp đi, trong tay vẫn ôm chặt chiếc áo khoác của sư huynh mà quên cả buông ra. Có lẽ cô cảm thấy có một sư huynh kỹ thuật cao ở đây, nên có thể ngủ một giấc thật an lành.
Tiểu sư muội đã ngủ, hai vị sư tỷ nhìn nhau.
"Ngủ đi, ngủ đi." Hà Hương Du kéo chăn lên, nếu đã không trốn thoát được, cởi giày ra nằm thẳng cẳng.
Liễu Tĩnh Vân cũng nằm lên giường, đắp chăn cho mình.
Đứng ở trạm y tá, Chu Tuấn Bằng im lặng chờ đợi chỉ thị tiếp theo từ cấp trên.
Đỗ xe xong, Tào Dũng bước vào phòng cấp cứu, mặc áo blouse trắng.
Y tá đưa cho anh ba bộ hồ sơ bệnh án cấp cứu mới rồi đi sang một bên, vì vẻ mặt Tào Dũng tối nay không bình thường, có chút tái nhợt, khiến họ cũng thấy sợ.
Lấy một cây bút máy từ túi áo blouse trắng ra, Tào Dũng mở nắp bút, khi viết bệnh án, anh viết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814730/chuong-397.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.