Khi cô y tá gọi điện thoại, Tào Dũng khoác áo blouse lên và cùng Chu Tuấn Bằng đi đến trước giường bệnh của ba cô gái để xem xét.
Bước vào phòng quan sát, đứng ở phía sau giường bệnh của họ, Tào Dũng vừa nhìn đã thấy ngay cô em út đang ôm chiếc áo khoác của mình. Mí mắt anh khẽ cụp xuống, đáy mắt sâu thẳm vô tình hiện lên một tia dịu dàng ấm áp: Tiểu sư muội vẫn là thông minh nhất, lanh lợi nhất, có tố chất chuyên môn và cả cái đầu.
Phải biết, khi anh lạnh mặt với cô, thậm chí còn chuẩn bị tâm lý đề phòng cô giận dỗi như những cô gái bình thường khác. Ai dè, cô chẳng hề như vậy, mà còn cho rằng anh và bác sĩ Ngụy đã nói đúng.
Về điểm nhận thức này, cô tuyệt đối là hạc trong bầy gà của giới sinh viên y khoa. Sinh viên y khoa còn trẻ chưa trải sự đời, ít nhiều gì bị cấp trên gây áp lực sẽ thấy phiền muộn, bất kể là thể hiện ra ngoài hay chỉ lầm bầm trong lòng.
Cô thì không hề.
Giờ nhìn cô ôm áo khoác của mình, Tào Dũng cảm nhận được sự tin tưởng về chuyên môn của cô dành cho anh, một người sư huynh. Điều này làm trong lòng anh dâng lên một cảm xúc, vẻ mặt càng thêm nghiêm nghị.
"Tào Dũng." Giọng của người bạn học cũ Nhậm Sùng Đạt từ ngoài vọng vào.
Sau khi được y tá gọi điện thoại liên tục thông báo, người đầu tiên đến phòng cấp cứu chính là Nhậm Sùng Đạt. Nói đúng hơn, nhận được điện thoại cấp cứu của bệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814731/chuong-398.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.