Nhận được mệnh lệnh, Liễu Tĩnh Vân và Hà Hương Du khom lưng cúi đầu chạy thật nhanh, chui vào hàng ghế sau xe của Tào sư huynh, tiếp tục giữ nguyên tư thế nhận tội.
Hai người đi đến bên cạnh xe. Tào Dũng mở cửa ghế phụ cho tiểu sư muội vào rồi đóng lại, sau đó trở về ghế lái.
Trên đường, không khí trong xe nặng nề, áp suất thấp ngột ngạt đến nỗi Liễu Tĩnh Vân và Hà Hương Du ở ghế sau không dám buôn chuyện về việc Tào sư huynh lái xe như bay.
Nhìn lướt qua vẻ mặt nghiêm túc của Tào sư huynh, Tạ Uyển Oánh làm theo chỉ thị của sư huynh mà nghiêm túc tự kiểm điểm.
Thấy ba cô sư muội ngoan ngoãn, Tào Dũng hai tay nắm chặt vô lăng, nhấn ga, dùng tốc độ nhanh nhất đưa họ về Quốc Hiệp.
Nửa đêm về sáng, phòng cấp cứu của Quốc Hiệp tương đối yên tĩnh. Bác sĩ trực ban khoa Nội và khoa Ngoại không có việc gì thì vào phòng trực nghỉ ngơi. Phòng theo dõi chỉ còn lại một số bệnh nhân không thể vào phòng bệnh, đang truyền nước và theo dõi tình trạng ở phòng cấp cứu.
Từ phòng trực ban của Khoa Nội trú, Chu Tuấn Bằng cúi đầu ngáp một cái, đi ngang qua trạm y tá thấy y tá đang vội vàng sắp xếp bệnh án nên không gọi.
Đứng ở bậc thang ngoài cửa, nhìn thấy một chiếc xe chạy như bay rẽ vào từ cổng, Chu Tuấn Bằng như bị gió lạnh bên ngoài thổi cho tỉnh táo hẳn.
Chiếc xe dừng lại ở cửa phòng cấp cứu, Tào Dũng nói với ba sư muội trong xe:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814729/chuong-396.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.