Đến thời điểm Tào Dũng kể lại ngọn nguồn, mọi người trong phòng đều lắng nghe, không có ý kiến gì. Chỉ có Ngô Lệ Toàn, người duy nhất không phải là bác sĩ, quay đầu lại kinh ngạc hỏi: "Phẫu thuật ở nước ngoài mà cũng phải gọi điện về nước để hỏi ý kiến người khác sao?"
Người bình thường thường nghĩ rằng, muốn chữa bệnh thì phải tìm bệnh viện tốt nhất, bác sĩ giỏi nhất, ra nước ngoài tìm kỹ thuật y tế tiên tiến hơn chắc chắn là tốt nhất. Thực tế không nhất định là như vậy. Thuốc thì chắc chắn nước ngoài tiên tiến hơn trong nước. Các thiết bị kiểm tra y tế trong nước không bằng nước ngoài là điều không thể chối cãi. Nhưng nói về kinh nghiệm chữa bệnh của bác sĩ thì trong và ngoài nước không chênh lệch là bao.
Kinh nghiệm của bác sĩ được tích lũy từ việc khám chữa cho bao nhiêu bệnh nhân, điều đó không liên quan đến lãnh thổ quốc gia.
Việc gọi điện tìm Tào Dũng là điều rất bình thường, vì anh ấy mới ở nước ngoài ba năm, rất hiểu rõ tình hình khoa Ngoại Thần kinh ở đó. Người thân đương nhiên tin tưởng người thân hơn. Hơn nữa, Tào Dũng rất có tiếng tăm.
Không nên coi thường các bác sĩ phẫu thuật trong nước. Có không ít bác sĩ phẫu thuật ở trong nước nổi tiếng trên trường quốc tế.
"Em có phải tương lai chỉ muốn ra nước ngoài tìm bác sĩ khám bệnh không?" Hoàng Chí Lỗi quay người, gác tay lên lưng ghế hỏi cô.
Anh Hoàng này định trêu chọc cô sính ngoại à? Ngô Lệ Toàn hừ một tiếng trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814697/chuong-364.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.