"Được rồi, chúng ta không hỏi nữa." Ba vị tiền bối đồng hương đồng thanh nói, nhìn họ có vẻ hơi đồng cảm.
Ngô Lệ Toàn nghe thấy vậy thì tái mặt, nhìn xem cô bạn thân phải làm sao đây.
Đột nhiên một giọng nói vang lên, chỉ vào ba người kia và nói: "Mấy người đừng có mà nghĩ lung tung."
Những người khác quay đầu lại, thấy Tôn Ngọc Ba đang nói chuyện.
Tại sao thầy Tôn lại nổi nóng vậy? Tạ Uyển Oánh ngớ người.
Tôn Ngọc Ba nghĩ rằng học sinh mà mình tự hào nhất lại bị người khác nghi ngờ nên rất tức giận, anh còn trẻ nên không thể bình tĩnh như Đàm Khắc Lâm được.
Thế là Lưu Trình Nhiên vội vàng kéo anh lại, hôm nay không chỉ có mấy người này, mà phòng bên cạnh cũng đang nghe đấy.
Tôn Ngọc Ba ngẩng đầu nhìn sang, thấy người đồng hương ở đối diện là Chu Tuấn Bằng đang cười một cách đầy ẩn ý, khiến anh hoảng hốt. Anh lại nhìn sang Phó Hân Hằng và Chu Hội Thương ngồi bên cạnh Chu Tuấn Bằng.
Chu Hội Thương không nghĩ nhiều, vì cũng cho rằng một người mới vào khoa lâm sàng không thể nào một bước lên trời được, nên chỉ quan sát.
Phó Hân Hằng tìm chén trà hỏi: "Không phải có trà uống sao?"
Ngô Lệ Toàn vừa nãy sợ đến mức tim đập loạn xạ, giờ an tâm lại vội vàng đi pha trà cho các thầy cô của bạn thân, rồi gọi nhân viên phục vụ mang thêm nước. Tạ Uyển Oánh biết bạn thân không thể lo hết được nhiều việc nên đứng dậy giúp một tay.
"Có trà uống à?" Khương Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814696/chuong-363.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.