Vị lãnh đạo ở đầu dây bên kia cứ lải nhải một tràng.
Đàm Khắc Lâm nghe càng lúc càng bực mình: "Chủ nhiệm Trịnh, nếu không như vậy, anh đã gọi điện cho chủ nhiệm Thẩm của chúng tôi chưa? Chủ nhiệm Thẩm có nói nếu có việc thì chúng tôi có thể hỗ trợ. Nhưng không thể vượt quá giới hạn phải không? Muốn cho học trò của tôi đi học hỏi thêm kinh nghiệm từ các giáo sư thì được, nhưng có một số việc không phải một học sinh như cô ấy có thể gánh vác trách nhiệm. Nếu không muốn cô ấy chịu trách nhiệm thì không cần thiết phải nói muốn đưa cô ấy vào đội ngũ điều trị chính thức."
Một đám người nghe thấy vậy thì hiểu ra chút gì đó.
"Anh ấy nói học sinh của anh ấy là ai?" Vu Học Hiền hỏi.
Chu Hội Thương nhướn mày: "Còn có thể là ai?"
Theo ánh mắt của Chu Hội Thương, Vu Học Hiền quay đầu nhìn về phía Tạ Uyển Oánh đang pha trà.
"Anh ấy chỉ có một học sinh đó thôi sao?" Vu Học Hiền không dám tin lời của Đàm Khắc Lâm đang nói về Tạ Uyển Oánh.
"Không phải có bốn học sinh sao? Anh nghĩ có khả năng là ba người kia không?" Chu Hội Thương phản bác lại lời của anh ta một cách ngắn gọn và rõ ràng.
Đồng thời, lời nói này vừa dứt, Tào Dũng liền khẽ cười hai tiếng.
Sự khác biệt giữa các học sinh, một giáo viên có kinh nghiệm chỉ cần nhìn hai lần là hiểu ngay.
Về khí chất, Tạ Uyển Oánh đã bỏ xa ba nghiên cứu sinh lớn tuổi kia một khoảng. Phải nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814698/chuong-365.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.