Sáng hôm sau, Tạ Uyển Oánh đang ở ký túc xá thì nhận được một cuộc điện thoại.
“Oánh Oánh, mình đang ở ga tàu đây.”
Giọng nói quen thuộc khiến Tạ Uyển Oánh hết sức ngạc nhiên và vui mừng:
Vân Vũ
“Lệ Toàn, cậu đến nhanh vậy sao? Mình cứ tưởng cậu phải đợi qua mùng tám mới qua được chứ!”
“Mình ăn xong bữa cơm tất niên rồi lập tức bắt tàu đến luôn.” Ngô Lệ Toàn đáp, “Lúc này mới dễ đặt vé. Đến sớm một chút để cảm nhận không khí Tết ở thủ đô. Cậu sao rồi?”
“Mấy hôm nay mình trực Tết, không tiện lắm.” Tạ Uyển Oánh ngại ngùng nói, “Mình có dặn mẹ bảo với cậu là đến trễ một chút, chắc mẹ quên mất.”
“Có lẽ dì bận Tết nên quên thật rồi. Không sao đâu, mình đi dạo một mình cũng ổn mà. Quan trọng nhất là được gặp cậu. Cậu có gầy đi không đấy? Làm bác sĩ vất vả lắm mà. Mình mang đồ mẹ cậu gửi nè, có cả món thịt khô cậu thích, mẹ cậu tự tay làm đó.”
Ngô Lệ Toàn hồ hởi khoe mấy món đặc sản quê nhà và quà Tết của "phát tiểu" (ý chỉ người bạn thân từ nhỏ).
“Lệ Toàn à, mình đang trông một bé con, chuyện này dài dòng lắm, mình không thể ra ga đón cậu được. Cậu có thể tự đến trường mình được không? Mình sẽ đợi cậu ở cổng trường.”
Tạ Uyển Oánh vừa nói vừa cảm thấy rất có lỗi với cô bạn thân lặn lội đường xa tới thăm mình.
“Bé con? Cậu có con rồi à?” Ngô Lệ Toàn choáng váng.
“Không phải! Không phải con mình! Là con của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814472/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.