“Tớ nghe người ta nói, bác sĩ ngoại khoa phần lớn là nam giới, rất hiếm có nữ, thì ra là vì lý do này.” – Ngô Lệ Toàn than một câu, xem ra Phát Tiểu muốn làm bác sĩ ngoại khoa không dễ chút nào.
Vừa trò chuyện với bạn cũ, Tạ Uyển Oánh vừa chú ý đến cảm xúc của bé Tranh.
“Là đứa bé mà cậu nói trên điện thoại đó à?” – Ngô Lệ Toàn chú ý đến Tranh Tranh, hỏi.
“Ừ. Ba bé đang nằm ở ICU. Mẹ thì mất rồi. Cho nên ——”
“Trời ơi, tội nghiệp vậy sao!?”
Nghe chị gái nói mình “tội”, Tranh Tranh lại cười rạng rỡ – điều đó cho thấy chị là người tốt bụng.
“Cậu muốn dẫn bé đến bệnh viện thăm ba phải không? Tớ đi cùng hai người.” – Ngô Lệ Toàn lập tức quyết định.
“Cậu không về nghỉ ngơi chút à?” – Tạ Uyển Oánh hỏi.
“Tớ nằm ngủ cả ngày trên giường cứng rồi, không sao đâu.” – Ngô Lệ Toàn trả lời, còn không buồn ngáp.
“Nếu cậu muốn ở lại, có thể ở ký túc xá tớ hoặc nhà khách trong trường. Nhưng ký túc xá điều kiện kém lắm, không tiện nghi bằng nhà khách đâu.” – Tạ Uyển Oánh hỏi ý.
“Nếu có thể ở ký túc xá với cậu thì tốt rồi. Tối còn có thể trò chuyện. Ở nhà khách một mình chán chết, chẳng có ai nói chuyện.” – Ngô Lệ Toàn không cần suy nghĩ, trả lời luôn.
Nhiều năm không gặp, hai người chỉ mong có thể nói chuyện cả đêm.
Tạ Uyển Oánh cười, dẫn Phát Tiểu về thẳng ký túc xá của mình. Vì phải "lén lút" một chút để tránh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814473/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.