“Đúng vậy, cứ như cô ta dứt khoát cắt liên lạc vậy!” Bác sĩ Lâm càng thêm bực bội. “Bình thường nghỉ ngơi thì thôi đi, hôm nay vừa mới trực ca xong đã tắt máy. Không sợ bệnh nhân có chuyện cần tìm cô ta sao?”
“Vậy anh định xử lý sao?” Bác sĩ Giang hỏi anh.
Bác sĩ Lâm cúi đầu lật hồ sơ bệnh án của ba Lưu Đồng.
Lúc ra ca, hồ sơ mà Chương Tiểu Huệ ghi lúc cấp cứu rõ ràng rất cẩu thả, cần bổ sung lại toàn bộ. Anh sốt ruột gọi cho cô ta là vì muốn bổ sung bệnh án. Kết quả, người ta căn bản không nghe máy, cũng không có ý định quan tâm đến chuyện này.
“Tôi mặc kệ cô ta!” – Bác sĩ Lâm tức giận tự tay viết lại hồ sơ, thề sẽ không bao giờ quản chuyện của ai đó nữa.
Nói đến ba người Chương Tiểu Huệ, lúc rời phòng cấp cứu thì khí thế hùng hổ, nhưng thật ra chỉ chạy về ký túc xá ngủ. Dù sao họ cũng rất tự tin, cho rằng chuyện này không có gì nghiêm trọng, bệnh nhân không c.h.ế.t là được rồi.
Vào cấp cứu làm gì? Trong đầu Chương Tiểu Huệ chỉ nghĩ, đến đó gặp bác sĩ Lâm thì chỉ bị mắng mà thôi, thà tránh còn hơn. Nhưng nếu bác sĩ Lâm có năng lực, biết đâu sẽ lên phòng mách với giáo viên hướng dẫn của cô. Nhưng vì cùng một phòng, bác sĩ Lâm chắc không đến mức làm vậy, bởi vì điều đó chẳng khác nào trở mặt. Mà trở mặt với người ngày nào cũng gặp, chẳng khác nào rước họa vào thân.
Thấy bác sĩ Lâm đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814471/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.