🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Dù là bác sĩ Giang hay bác sĩ Lâm, phản ứng đều giống như lời Tạ Uyển Oánh nói. Khi có sinh viên y khoa đưa ra được chẩn đoán chính xác hơn, họ không những tiếp nhận mà còn rất vui vẻ đón nhận.

Giáo viên ở Quốc Hiệp là những người thực sự tâm huyết với nghề y, tuyệt đối không ghen tị hay hẹp hòi.

Rõ ràng, cô không hành động bốc đồng mà đã đoán trước được phản ứng của các thầy cô – đủ thông minh, lanh lợi, thậm chí còn hiểu rõ tâm lý các bác sĩ lâm sàng hơn cả Nhạc Văn Đồng.

Nghe cô nói trúng ngay điểm mấu chốt, Nhạc Văn Đồng sững người.

Anh có rất nhiều tiền bối làm bác sĩ, nhưng bản thân lại chưa từng hiểu được nội tâm của họ như cô làm.

“Vì sao cậu lại muốn làm bác sĩ?” Nhạc Văn Đồng hỏi. Anh rất muốn biết câu trả lời của cô, có cảm giác là nó sẽ khác hoàn toàn với anh và nhiều sinh viên y khác.

“Làm bác sĩ là một việc rất hạnh phúc.” Tạ Uyển Oánh buột miệng thốt ra.

Làm bác sĩ có thể cứu người, mà việc cứu người chính là việc cao cả và ý nghĩa nhất trên đời – là điều mà bác sĩ được làm mỗi ngày. Như vậy, chẳng phải rất hạnh phúc sao? Trong đầu Nhạc Văn Đồng bỗng vang lên một tiếng "ong", bị lời nói của cô chấn động.

Vì anh chưa từng nghĩ rằng “làm bác sĩ là một việc hạnh phúc”.

Làm bác sĩ đối với anh nghĩa là gì? Là kế thừa giấc mơ của cha mẹ, là không phụ kỳ vọng của người đi trước. Là

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814470/chuong-137.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 137: Vì sao muốn làm bác sĩ
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.