Bác sĩ ngoại khoa xưa nay luôn là nghề vất vả nhất.
Tạ Uyển Oánh cùng bé gái xếp lại mấy chục con hạc giấy đã gấp, cho vào túi ni lông.
Cửa phòng mổ bật mở, bệnh nhân Lưu ba ba được đẩy ra cùng với bác sĩ gây mê, hộ công và người đi xem ca mổ là Nhạc Văn Đồng. Bác sĩ chính chưa xuất hiện, có lẽ vì biết người nhà bệnh nhân chỉ là một bé gái bảy tuổi nên thấy không cần thiết phải ra giải thích, tranh thủ nghỉ ngơi trước.
“Ba ơi.” – Bé gái chạy đến bên giường bệnh, nắm lấy tay ba mình.
Thuốc gây mê vẫn chưa hết tác dụng, Lưu ba ba còn mê man, mơ hồ nghe được tiếng con gái, nhưng cũng không rõ, chỉ cố gắng hé mở mí mắt.
Cả đoàn người đẩy giường bệnh của Lưu ba ba ra đến cửa thang máy, chuẩn bị đưa vào ICU.
Chưa gặp được bác sĩ mổ chính, không ai rõ tình hình cụ thể ca mổ thế nào. Tạ Uyển Oánh thấp giọng hỏi lớp trưởng:
“Ca mổ thế nào rồi?”
Nhạc Văn Đồng đáp:
“Tình hình khá nghiêm trọng.”
Tuy anh không hiểu hoàn toàn, nhưng trong lúc mổ, các bác sĩ thỉnh thoảng trao đổi, cũng để lộ phần nào tình trạng cụ thể.
“Mạch m.á.u bị tắc rất nghiêm trọng, lại còn dị dạng nên không thể can thiệp.” – Nhạc Văn Đồng nói – “May mà quyết định không làm can thiệp. Nếu chậm thêm chút nữa, có lẽ đã không cứu kịp.”
Phẫu thuật bắc cầu tim của ngoại khoa và can thiệp của nội khoa đều là phương pháp điều trị tình trạng tắc nghẽn mạch m.á.u tim.
Tắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814469/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.