Phụ đạo viên đột ngột đến kiểm tra sinh viên kiến tập mà không hề báo trước, đứa nào trong lớp cũng như bị dọa đến rơi tim ra ngoài.
Nhìn hai học trò lớp mình đang thực tập, Nhậm Sùng Đạt vẫy tay rồi nói thẳng:
“Thầy đi ngang qua đây, tiện thể xem thử có đứa nào trong lớp đến học ở phòng cấp cứu chưa. Dù sao cũng nên nhìn một chút xem mấy con chim non các em có bay nổi ở chỗ này không.”
Lời của phụ đạo viên nghe như đùa, nhưng ai hiểu ý thì biết trong đó ẩn chứa hàm ý rất sâu xa.
Ai mà không biết ở phòng cấp cứu thì tình huống luôn khẩn trương, nhiều lúc chạy còn hơn vận động viên. Nhưng trong công việc cấp cứu, làm sao để “không cần chạy” mới là một bài học quan trọng. Bởi vì khi đã phải chạy, nghĩa là bản thân bác sĩ đã hoảng loạn, không đủ bình tĩnh, không đủ tự tin với khả năng xử trí tình huống khẩn cấp, và cũng không lường trước được diễn tiến bệnh tình của bệnh nhân. Một người bác sĩ giỏi là người giữ được nhịp bước của mình ngay cả giữa cơn hỗn loạn.
Vân Vũ
Nghe phụ đạo viên nói thế, đủ hiểu ông đặt kỳ vọng cao tới đâu với học trò. Nhạc Văn Đồng và Tạ Uyển Oánh lập tức cảm thấy áp lực tăng vọt.
Nhưng Nhậm Sùng Đạt thì lại cảm thấy mình chưa hề kỳ vọng quá mức. Dù sao đây cũng là lớp trưởng và nữ học bá duy nhất trong lớp của chính ông.
Phản ứng lại sau một lúc, bác sĩ Lâm hỏi Nhậm Sùng Đạt:
“Thầy vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814456/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.