Thật may mắn, vì đã được ép tim kịp thời nên tạm thời não bộ của Lưu ba ba không bị tổn thương nghiêm trọng. Rất nhanh sau đó, ông đã dần hồi phục ý thức. Huyết áp và nhịp tim trở lại bình thường – điều đó chứng minh sinh mệnh của bệnh nhân đã được kéo trở lại.
Lưu ba ba khẽ động mí mắt, cố gắng mở mắt ra, như đang tìm xem ai là ân nhân cứu mạng của mình.
“Được rồi, em nghỉ ngơi một chút đi.” Hoàng Chí Lỗi nói với tiểu sư muội, trong lòng thầm giơ ngón cái khen ngợi cô.
Vừa rồi, cách Tạ Uyển Oánh thực hiện ép tim đúng chuẩn và hiệu quả cứu người rất cao – trước đây khi anh mới vào lâm sàng cũng chưa chắc làm được như vậy.
“Sư huynh, em không mệt.” – Tạ Uyển Oánh ngẩng đầu đáp, lại tình cờ thấy phía sau sư huynh còn có bác sĩ Lâm và bác sĩ Giang đang chăm chú nhìn cô.
Cô nói không mệt, thật sự là không mệt. Điểm này cả bác sĩ Lâm và bác sĩ Giang đều nhìn ra được. Dù là mùa đông, việc ép tim liên tục vẫn dễ khiến người ta toát mồ hôi. Nhưng trên người Tạ Uyển Oánh lại hoàn toàn không có chút dấu hiệu mệt mỏi nào – khuôn mặt nhẹ nhàng, hơi thở đều đặn.
Trong suốt sự nghiệp hành nghề của hai bác sĩ, đừng nói là nữ, ngay cả bác sĩ nam cũng hiếm ai ép tim mạnh và nhanh như vậy mà vẫn giữ được bình tĩnh và không thở dốc. Về thể lực, nữ thường kém hơn nam, nhưng Tạ Uyển Oánh lại không hề có biểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814455/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.