Bác sĩ Lâm đau đầu muốn nổ tung, giật lấy bệnh án trong tay y tá rồi kêu lên đầy bực bội:
“Các cô không nói gì với tôi cả!”
“Bác sĩ Chương trực ca trước chẳng phải đã nói với anh rồi sao, bác sĩ Lâm? Lúc trước bọn em có hỏi bác sĩ Chương là bệnh nhân này có người nhà không, chị ấy bảo sẽ đi hỏi, nhưng sau đó cũng không thấy nói lại tình hình thế nào.” – Y tá trả lời, rõ ràng không định “ôm nồi” thay người khác.
Chu Hội Thương đẩy gọng kính, vừa nhìn liền nhận ra ngũ quan của Tạ Uyển Oánh, trong đầu thoáng hiện lại lần gặp mặt cách đây hơn ba năm: Chẳng phải là cô gái từng khiến Tào Dũng hoảng loạn mất hồn một trận sao? “Cô ấy giờ đang thực tập ở bệnh viện mình à?” – Chu Hội Thương quay sang hỏi người bạn cũ – Nhậm Sùng Đạt.
“Thực tập ở khoa Ngoại Thần Kinh. Giờ đang theo Hoàng Chí Lỗi đấy.” – Nhậm Sùng Đạt đáp.
“À.” – Chu Hội Thương gật đầu, thầm nghĩ: Có khi nào ai kia trong lòng đã phát điên vì tiểu sư muội tới thực tập ở đúng phòng mình không đây?
Lúc này, bác sĩ Lâm luống cuống giở lại điện tâm đồ của Lưu ba ba lúc trước:
“Cái này, cái này…”
Chu Hội Thương lập tức ghé sát lại nhìn, rồi quay sang bác sĩ Lâm hỏi:
“Là cậu xem bệnh nhân à?”
“Không… không phải tôi!” – Bác sĩ Lâm chối ngay, giọng gấp gáp như thể dùng hết sức để phủ nhận – “Cô ấy không hề nói là điện tâm đồ có vấn đề, chỉ bảo nhìn qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814457/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.