Việc cầm m.á.u kịp thời, lúc đó, còn quan trọng hơn bất cứ điều gì khác.
Cụ ông tuy không hiểu mấy thuật ngữ chuyên môn, nhưng vẫn biết mạng sống là quan trọng nhất. Vừa được đẩy lên cáng cứu thương, ông đã cố ngẩng đầu nhìn xung quanh, hỏi:
“Là ai đã cứu tôi vậy?”
Dân thường không quan tâm nhiều đến ai là bác sĩ hay sinh viên, họ chỉ cần nhớ rõ ai là ân nhân cứu mạng mình.
Còn về phía vị bác sĩ khi nãy đã bỏ mặc bệnh nhân thì... nhân lúc Nhậm Sùng Đạt và mấy người khác không chú ý, anh ta đã âm thầm chuồn mất.
Vân Vũ
“Cụ à, vào bệnh viện rồi nói tiếp nhé.” Bác sĩ khoa cấp cứu trấn an xong mọi người, sau đó tiến lại chỗ người đàn ông trung niên đã ngất, hỏi Tào Dũng:
“Chấn thương não, cậu định mổ à?”
“Não khoa hôm nay không phải ca trực của tôi.” Tào Dũng đáp.
Người bị thương đều được nhân viên cấp cứu đưa đi. Mà ai cũng rõ, những người ngoài lớp không thể tranh giành ánh hào quang với Tào soái ca được.
Tào Dũng nhận chai nước khoáng từ tay tiểu nhị, mở nắp, rồi cúi người rửa vết m.á.u dính đầy hai tay Tạ Uyển Oánh, tránh để cô đi một đường rồi dọa người qua đường sợ c.h.ế.t khiếp.
Đôi tay làm ngoại khoa của Tào soái ca vừa thon dài, vừa nhẹ nhàng cẩn thận, lúc này lại đang tỉ mỉ tưới nước rửa tay cho ai kia.
Ánh đèn đêm mờ ảo càng làm Tào soái ca trở nên khiến người mê mẩn.
Chương Tiểu Huệ và hai cô bạn đi cùng chỉ biết đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814401/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.