Nhậm Sùng Đạt nghe xong một tràng từ người kia nói, càng nghe càng tức — lời lẽ đối phương rõ ràng chỉ thiếu nước nói thẳng: “Học trò ông không ra gì.” Thế là ông lập tức nổi trận lôi đình:
— Cậu vừa nói cái gì?!
Học trò của mình, ông có thể dạy, có thể mắng, nhưng nếu là người ngoài không biết đầu đuôi gì mà dám bôi nhọ, thì... không thể nhịn! Nhậm Sùng Đạt bùng nổ!
Tạ Uyển Oánh và Nhạc Văn Đồng lúc đó mới ngộ ra — thì ra “giáo chủ” Nhậm là người cực kỳ bao che học trò.
— Tôi nói sai à? — Bác sĩ họ Trương phản bác.
— Cô ấy cứu người mới bị dính máu! Cậu nhìn cho kỹ rồi hãy nói! Cái cơ bản đó mà cậu cũng không phân biệt được? Cậu xứng làm bác sĩ à?! — Nhậm Sùng Đạt tức đến mức suýt nghẹn thở, gần như chỉ thẳng mặt mà nghi ngờ năng lực chuyên môn của đối phương.
Bác sĩ Trương lắp bắp:
— Cô ta cứu người á? Cô ta cứu ai? Tôi thấy chẳng cứu được ai nên mới lúng túng dính đầy m.á.u đấy!
Đúng lúc đó, nhân viên khoa cấp cứu nhận được điện thoại, nhanh chóng đẩy cáng chạy tới hiện trường.
Bác sĩ khoa cấp cứu vừa đến, liếc mắt một cái liền nhận ra tình hình:
— May mà có các cậu kịp thời cầm máu, không thì người này tám chín phần mười là không giữ được mạng rồi!
Đây chính là trường hợp điển hình của việc cầm m.á.u cấp tốc trong ngoại khoa.
Chu Hội Thương đỡ gọng kính, hơi ngại ngùng sửa lại:
— Không phải bọn tôi làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814400/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.