Có lẽ người ta thấy phiền khi phải che nắng nên mới đưa khăn, nghĩ vậy, Tạ Uyển Oánh lặng lẽ thu khăn lại, định bụng khi về sẽ giặt sạch, gấp gọn rồi trả lại một cách chỉnh tề.
Một lát sau, cô chợt nhận ra ánh mắt của mấy người xung quanh đang dừng lại trên người mình.
Dưới ánh đèn, mọi thứ càng trở nên rõ ràng hơn.
Nhìn kỹ một chút, ai nấy đều càng hiểu rõ hơn tình cảnh mà cô gặp phải lúc trước.
Tay thì có thể rửa sạch máu, nhưng trên quần áo vẫn còn lốm đốm máu, e là không thể giặt sạch hoàn toàn được, khả năng cao chỉ có thể vứt bỏ.
Đối với những ai từng thực tập lâm sàng đều biết, chuyện quần áo bị vấy bẩn như vậy là điều khó tránh.
Dù sao, loại xuất huyết động mạch này cũng giống như suối phun, m.á.u phun trào dữ dội.
“Ba bốn trăm ml m.á.u mất đi một cách đột ngột là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra. Người bị thương có thể tỉnh lại, chứng tỏ đã được cầm m.á.u kịp thời.” Chu Hội Thương đẩy gọng kính, cảm khái: bác sĩ khoa cấp cứu nói không sai, cụ ông ấy đúng là có phúc lớn mạng lớn, nếu bọn họ tới muộn thêm vài phút thì e là người đã sốc mất m.á.u mà không thể cứu nổi.
Ngay cả sư huynh Chu, người từng tỏ ý không mấy tin tưởng chuyện Tạ Uyển Oánh muốn làm bác sĩ, giờ đây ánh mắt nhìn cô cũng đã thay đổi. Trong lòng Tạ Uyển Oánh vui mừng khôn xiết.
Không ngờ lại có người khác chen ngang lời Chu Hội Thương, quay sang cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-ve-90-co-tro-thanh-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/4814402/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.