Ta trở về tẩm điện, cung nữ vui mừng báo với ta rằng Hoàng thượng đã đến.
Nhưng ta lại chẳng vui nổi.
Bước vào trong, ta thấy Hoàng Phủ Diệp đang cầm b.út, cúi đầu không biết viết gì, liền gọi:
“Hoàng thượng.”
Hoàng Phủ Diệp ngẩng mắt nhìn ta, đặt b.út xuống, nhàn nhạt hỏi:
“Ừm, cung nữ nói nàng ra ngoài, đêm hôm rồi mà cũng không gọi một cung nữ theo hầu.”
Ta chỉ khẽ kéo khóe môi, không trả lời, đổi sang hỏi:
“Giờ này Hoàng thượng chẳng phải nên ở thư phòng sao? Sao lại nhớ tới Phượng Loan điện?”
“Không tới thư phòng nữa. Trẫm đã sai người sau này mang hết tấu chương tới đây.”
Ta hơi sững người: “Hoàng thượng vẫn nên mưa móc ban đều, kẻo để người ngoài dị nghị.”
“Trẫm sẽ không.”
“……”
Ta im lặng một lát, lại nói:
“Vậy… lỡ người ngoài nói thần thiếp là yêu hậu họa quốc thì làm sao?”
“Ồ? Trẫm xem ai dám.”
Trong lòng ta vốn có chút không vui, nhưng nghe y nói vậy, chẳng hiểu vì sao, lòng bỗng ấm lên không ít.
Nhưng vừa nghĩ tới chuyện y sẽ cưới Lăng Ngọc, trong lòng ta lại nghẹn ngào một trận.
Mà ta nghẹn ngào cái gì chứ?
Từ bao giờ ta lại trở nên làm bộ làm tịch như thế? Thế là ta hơi cúi mắt: “Những lời này của Hoàng thượng… vẫn nên để dành nói với cô nương Lăng Ngọc thì hơn.”
“Hử?”
Hoàng Phủ Diệp nghe xong, đôi mày đẹp khẽ nhíu lại:
“Vì sao?”
“Hoàng thượng sắp cưới cô nương Lăng Ngọc rồi, xin đừng lấy thần thiếp ra trêu chọc nữa.”
Ta vẫn cúi mắt.
Hoàng Phủ Diệp thoáng ngẩn ra, ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-thanh-mau-than-cua-tra-nam/5247483/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.