Nghe vậy, ta liền gật đầu, cầm con tò he kia lên:
“Vậy mua cái này đi!”
“Tang nhi, nàng… nàng sao lại ở đây?”
Sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói.
Tay ta cầm con tò he khựng lại, quay đầu nhìn, khi thấy rõ người đứng trước mặt, ta không khỏi sửng sốt một chút.
Hoàng Phủ Triệt? Trên người hắn vẫn còn mặc hỉ phục màu đỏ thẫm.
Ta không muốn tốn lời với hắn, cũng chẳng buồn ngẩng đầu nhìn, xoay người liền bỏ đi.
Nói sao nhỉ, đúng là có hơi… xui xẻo.
Cung nữ vội vàng đuổi theo: “Nương nương, người không sao chứ?”
Đợi đến khi đoàn xe hoa đi qua, ta nhìn quanh một vòng:
“Ta thì có thể có chuyện gì được chứ?”
Cung nữ nghẹn lời, cũng không hỏi thêm nữa:
“Nương nương đang tìm gì vậy?”
Ta quay đầu cười với nàng, chuyện vừa rồi tựa như chỉ là một việc nhỏ không đáng nhắc tới:
“Chúng ta đi mua kẹo hồ lô đi. Hoàng thượng chắc chắn chưa từng ăn mấy thứ đồ chơi dân gian này đâu, mang về cho người nếm thử cũng hay.”
Cung nữ mím môi cười, rồi lại nói tiếp:
“Nương nương đối với Hoàng thượng thật tốt, chuyện gì cũng nghĩ cho Hoàng thượng.”
Câu nói ấy khiến ta khựng lại một chút: “Vậy sao?”
Gần đây quả thật là như vậy, thấy thứ gì hay ho cũng muốn mang về cho y xem, trong cung có chuyện gì thú vị cũng muốn kể cho y nghe.
Có lẽ là vì mấy ngày nay y đều ở Phượng Loan điện.
Nghĩ rằng không thể nấn ná bên ngoài quá lâu, ta dạo một lúc rồi quay về cung.
……
Khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-thanh-mau-than-cua-tra-nam/5247484/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.