Sắc mặt Lăng Ngọc lúc này chẳng khác nào bảng pha màu, nàng ta lại tiếp tục nói:
“Hoàng thượng, chuyện Lăng Ngọc vừa nói, xin ngài cân nhắc kỹ.”
Nói xong, nàng ta nhanh ch.óng lui ra ngoài.
Đợi Lăng Ngọc đi rồi, ta mới tò mò hỏi:
“Hoàng thượng, vừa rồi… hai người nói chuyện gì vậy?”
“Bảo trẫm sắp xếp cho nàng ta một mối hôn sự, cũng là ý của Trừng Dương vương.”
Tay ta cầm bánh khựng lại.
Hôn sự… y muốn cưới Lăng Ngọc? Nghĩ tới đây, ta mím môi, do dự hỏi:
“Vậy… vậy ngài đã đồng ý rồi?”
Ta thật sự không hiểu, y cưới ai chẳng được, vì sao lại cứ phải là Lăng Ngọc?
Hoàng Phủ Diệp khẽ gật đầu:
“Ừ, cũng không phiền phức gì.”
Ta cau mày, trong lòng vô cùng khó chịu:
“Tại sao lại là nàng ấy?”
Nếu Hoàng Phủ Diệp cưới Lăng Ngọc, sau này dù ta có rời đi, trong lòng cũng chẳng thể yên ổn.
Nhưng đây dù sao cũng là quyết định của y, nói thêm gì nữa chỉ khiến ta trông hẹp hòi.
Huống chi ta tự biết mình không hề có nửa phần tình cảm nam nữ với y, hắn cưới ai thì liên quan gì đến ta?
Thế nhưng rõ ràng không liên quan tới ta, vì sao ta lại cảm thấy có chút buồn?
“Hử?”
Hoàng Phủ Diệp cũng nhíu mày.
Ta nhịn một lúc càng nghĩ càng bực, liền đem toàn bộ bánh mang tới gói lại, cả bánh ngọt Lăng Ngọc mang tới cũng gói luôn:
“Vậy thần thiếp xin cáo lui.”
Không đợi Hoàng Phủ Diệp nói gì, ta đã hậm hực rời đi.
……
Về đến cung, ta bày bánh ra, trước tiên nếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-thanh-mau-than-cua-tra-nam/5247482/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.