Đúng là t.ửu lượng của ta không tốt thật, nhưng cũng đâu đến mức ôm y mà hôn chứ? Nhưng sao Hoàng Phủ Diệp lại biết ta t.ửu lượng kém?
Ta lười tranh luận với y, đành bỏ qua.
Khi quay nhìn về phía giữa đại điện, Lăng Ngọc đang nhìn ta.
Ta bỗng nhiên cảm thấy có chút hoảng hốt.
Chẳng lẽ nàng ta sẽ vì chuyện này mà hận ta?
Ta thờ ơ thu lại ánh mắt.
Thôi vậy, Hoàng Phủ Diệp cưới người khác ta cũng chẳng quản được, cũng không muốn quản.
Dù sao sớm muộn gì ta cũng sẽ chạy trốn, có thời gian ấy chi bằng suy tính xem lộ phí có đủ hay không.
Sau khi yến tiệc kết thúc, Hoàng Phủ Diệp bảo ta về trước, y còn có việc phải bàn với các đại thần.
Ta không nghĩ nhiều, liền về trước.
Ta vừa ra khỏi cửa cung, phía sau liền vang lên giọng nữ:
“Hoàng hậu nương nương.”
Ta theo phản xạ quay người lại, lọt vào mắt là một mảng hồng y ch.ói mắt.
Là Lăng Ngọc.
“Tiểu nữ Lăng Ngọc, bái kiến hoàng hậu nương nương.”
Nàng nói.
“Đứng lên đi.”
Lăng Ngọc đứng thẳng dậy, mỉm cười nói:
“Sớm đã nghe danh hoàng hậu nương nương quốc sắc thiên hương, hôm nay được gặp, quả nhiên danh bất hư truyền!”
Ta ngáp một cái: “Bổn cung mệt rồi, có việc gì nói nhanh đi.”
Lăng Ngọc trầm ngâm giây lát, đột nhiên mở miệng hỏi:
“Lăng Ngọc mạo muội hỏi hoàng hậu nương nương, người có thật lòng yêu hoàng thượng không?”
Nàng ta vừa dứt lời, cung nữ bên cạnh ta liền bước lên, tức giận quát:
“Láo xược! Dám vô lễ với nương nương!”
Ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tro-thanh-mau-than-cua-tra-nam/5247481/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.